Tuesday, July 13, 2010

Khát Vọng Phải Trả

Tác Giả: Cương Hoài

Trường cẩn thận nhét cuốn sổ tay và giấy thông hành trong một túi nhỏ ở trước ngực, bên trong chiếc áo khoác mỏng màu cream. Hai vật này đối với Trường rất quan trọng. Nhất là cuốn sổ tay được ghi chép một đống địa chỉ và số phone.
Đây không phải là lần đầu tiên Trường trở về Việt Nam. Nhưng trong lòng hắn vẫn cảm thấy rộn rã, xen lẫn sự hồi hộp. Tiếng phi hành đoàn một lần nữa vang lên, nhắc nhở mọi người thắt lại dây an toàn vì phi cơ sắp được hạ cánh. Chỉ một loáng sau những nóc nhà và mặt đất dần dần được xuất hiện lờø mờ sau làn mây mỏng, để rồi mỗi lúc một rõ dần.

Rời phi trường Nội Bài. Trường khoan khoái châm điếu thuốc rít một hơi dài, vẫy tay đón chiếc taxi cho chạy về hướng khách sạn Thăng Long. Sau khi ăn uống, tắm rửa sạch sẽ. Hắn nằm dài lên giường, moi cuốn sổ tay, nhấc phone gọi một hơi bốn năm cú, xong xuôi hắn yên tâm nhắm mắt ngủ một giấc để lấy lại sức sau một chuyến bay dài.
Trường vặn người tỉnh giấc, bên ngoài trời đã tắt nắng, nhìn đồng hồ đã gần bảy giờ tối. Hắn đứng lên đi lại phía tủ lạnh lấy lon bia ngửa cổ uống ừng ực, hơi lạnh cùng chất men thấm vào cơ thể khiến cho Trường cảm thấy tỉnh táo và khoẻ khoắn trở lại. Hắn đưa mắt nhìn quanh, bất chợt trông thấy tấm hình tươi mát của một cô gái được in trên tấm lịch, treo ở góc phòng, mà từ lúc vào ở đến giờ hắn không để ý. Ngay lập tức dương vật của hắn ngỏng lên. Hắn tiến lại gần bức hình. Một tay mân mê lên những chỗ gợi cảm của cô gái, tay còn lại cho vào quần vuốt " khẩu súng da " đang cương cứng như khúc củi. Nhịn hết nổi hắn bước tới cái bàn nhỏ kê ở đầu giường lấy cuốn sổ, lật vội mấy trang cuối, nơi có những giòng chữ được viết bằng bút nguyên tử màu đỏ. Thiên đàng hạ giới , gái gọi, massage... Cá mú Hà Nội.... Hắn chấm đại một số, rồi bấm lên cell phone. Sau một hồi cò kè giá cả, hắn cúp máy, miệng lẩm bẩm chửi " Địt mẹ vậy mà bảo chỉ có 300.000 ngàn " Hắn rút ở trong bóp ra tờ giấy bạc năm mươi đô la, để trên mặt chiếc bàn con, rồi nâng tấm nệm giường lên nhét cái bóp, cuốn sổ tay và toàn bộ giấy tờ tùy thân của hắn xuống bên dưới. Làm xong hắn yên tâm ngồi trên giường ngửa cổ uống nốt phần bia còn lại trong lon...
Khoảng nửa tiếng sau có tiếng gõ cửa phòng. Hắn hân hoan ra mở cửa. Một cô gái chừng mười chín, đôi mươi toét miệng cười tình với hắn, đàng sau lưng là một gã đàn ông mặt mày trông thật cô hồn.
- Chào anh " giai ". Phải anh Trường không ạ? Em là Đào, chị Nụ bảo em đến thăm anh đấy.
- Ừ , được rồi vào đây.
Cô gái lại cười thật tươi rồi nói:
- Gớm gì mà vội thế. Hihi ... Anh " giai " làm ơn...ứng cho em xin trước.
Trường chợt hiểu nên nói với cô gái chờ một chút. Hắn quay vào phòng cầm tờ giấy năm mươi đô la ra đưa cho Đào. Cô nàng cầm tiền đưa cho gã đàn ông nói nhỏ mấy câu gì đó với gã, rồi mới theo Trường bước vào phòng.
Vào đến bên trong Trường mới được dịp ngắm kỹ cô ả giang hồ. Đào không đẹp nhưng được cái tươi tắn, thân hình tròn trịa. Cô nàng mặc cái rope rộng cổ, ngắn củn chỉ vừa đủ che khuất phần giữa háng. Những đường cong trên thân hình của cô được chiếc áo bó sát, nhất là nơi phần ngực, làm tăng thêm sự ham muốn của Trường. Hắn cuống quýt đẩy Đào dựa vào vách tường, miệng hôn tới tấp khắp nơi lên mặt lên cổ, trong khi hai tay thì vồ vập lấy bầu vú mà bóp. Đào cười khúc khích thỏ thẻ:
- Gượm tẹo cái nào. Gớm anh giai sao mà tham lam thế ! Cho em đi giải trước cái đã anh.
Cô ả không nói thì Trường cũng muốn buông ra, bởi vì trong lúc sục mũi vào da thịt của cô ta để hôn hít. Mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi nước hoa rẻ tiền của Đào làm cho hắn muốn lợm giọng.
- Ừ! Đi giải xong, luôn tiện tắm luôn một phát cho tớ nhờ.
Đào nguýt Trường một cái, rồi ngúng nguẩy đi vào nhà tắm. Ở bên ngoài ngồi đợi lửa dục vọng từ trong người hắn đã bị hơi hám trên thân thể của cô gái giang hồ làm giảm đi hết tám chín phần. Thằng nhỏ trong quần xìu đi thấy rõ.
Một lát sau Đào bước ra với tấm khăn lông quấn ngang ngực, mái tóc dài đã được buông xoả xuống tới mông, uyển chuyển tiến lại nơi Trường ngồi.
- Gớm anh giai Việt kiều khó tánh quá. Xong cả rồi đấy. Bây giờ muốn em yêu kiểu nào nào?
Nhìn thấy da thịt trắng hồng cộng với mùi xà bông thơm thoang thoảng từ thân thể của Đào toát ra, khiến cho sự thèm muốn giống cái trong Trường lại bốc lên ngùn ngụt. Hắn chỉ muốn nhào tới đè cô ả ra địt một phát cho hạ hoả. Nhưng cố kềm lại nói:
- Em từ từ tháo khăn tắm cho anh ngắm em một tí, chậm thôi nhá.
Cô ả y lời vừa ỏng ẹo nhún nhảy, vừa hát chế lời một bài hát, rồi chậm rãi tháo cái gút của cái khăn tắm đang được quấn quanh người.
"Mặt hồ gươm vẫn lung linh mây trời, và toả ngát hương thơm hoa Thủ đô...
Tay ta tháo lòng ung dung tự hào. Kìa nòng pháo đã vươn lên trời cao..."
Hát xong câu đó thì cả một thân hình trần truồng của Đào đã được phơi bày. Đôi nhủ hoa tròn xoe, trắng hồng với hai núm vú màu nâu nhạt, tròn như hai hạt đậu luộc cong vểnh lên như khiêu khích, mời gọi. Đám lông giữa háng rậm rạp, đen nhánh che khuất đường rãnh của âm đạo, nhưng lại làm nổi bật nước da trắng trẻo của Đào. Trường vội vàng tuột hết quần áo của mình ra khỏi người và nói trong hơi thở gấp gáp:
- Lại đây bú buồi anh đi.
Đào quỳ gối xuống sàn cầm cái dương vật trong tay cười nói:
- Pháo anh to thật! Thế này thì chết em bé của em mất thôi.
Nói xong Đào dùng môi hôn lên cái đầu rùa, rồi kéo rê lưỡi liếm dọc theo thân cu xuống tới hòn dái. Lập tức hai hòn dái của Trường tròn xoe lại như hai trái trứng. Đào điêu luyện dùng môi nhay nhay lên hai hòn dái rồi nuốt trửng vào trong miệng, rồi lại lè ra. Chửng giỡn với hai hòn dái một lúc, Đào mới lại rê môi trở lên cái đầu khấc, dùng lưỡi của mình liếm thật nhẹ phía dưới hai chóp nón. Bất thần Đào hả miệng nuốt trọn dương vật của Trường vào trong cuống họng. Hai môi Đào miết nhanh lên thân dương vật khiến Trường phải trân người, cổ họng tự động bật ra tiếng Ààhhhh...Thống khoái. ..
...Bây giờ thì Đào đã có thể dùng tay để nắm lấy khúc gân nóng hổi mà vẫn còn dư cả một khúc. Tay vuốt thân, miệng mút đầu rùa động tác của Đào thực hiện mỗi lúc một nhanh. Khiến một cảm giác rờn rợn chạy dọc theo sống lưng của Trường, máu trong người như dồn hết về hạ bộ. Trường biết nếu để cô ả cứ tiếp tục bú liếm như thế thì sẽ xuất tinh cho nên hắn vội níu lấy tay của Đào kéo lên. Cô nàng như còn tiếc rẻ mút mạnh thêm một cái " chuỵttt " rồi nói:
- Gượm tí nào, để em mặc áo cho anh đã chứ.

Nói xong cô ả xé bao condom, lấy nó ra ngậm vào miệng. Bằng động tác sành sõi chỉ trong nháy mắt Đào đã dùng miệng đeo xong bao cao su lên dương vật của Trường rồi leo lên giường nằm ngửa bên cạnh hắn. Tưởng rằng Trường sẽ hối hả trèo lên người của mình, nhưng không. Hắn vẫn ngồi yên và chỉ dùng hai tay vuốt nhẹ hai bên má của Đào lướt qua cổ, rồi đi xuống thấp dần. Đến gò ngực đang phập phồng lên xuống theo hơi thở của Đào thì hắn dừng lại ôm trọn mỗi bầu vú vào trong mỗi lòng bàn tay để vừa bóp vừa day tròn. Không biết có bao nhiêu bàn tay đã vầy vò lên bầu vú của Đào, nhưng theo hắn cảm thấy thì nó vẫn còn săn chắc lắm. Hai núm vú bị ngắt véo chẳng mấy chốc đã săn cứng chỉa ra phía trước. Không để chúng phải chờ đợi lâu Trường cúi người ghé môi mút lấy nó, trong khi bàn tay tiếp tục lướt qua phần bụng thon gọn và di chuyển dần xuống dưới. Khi bàn tay chạm vào đám lông rậm rạp thì Đào hơi rùng mình, hai chân tự động dang rộng ra.

Lúc đầu những ngón tay của Trường chỉ ve vuốt bên ngoài âm đạo, nhưng một thoáng sau các ngón tay đã chui hẳn vào bên trong để bươi móc. Đến lúc này thì Đào không thể không thốt lên những lời rên rỉ, phần bụng dưới của nàng không ngớt ưởn lên hụp xuống. Trường không cần biết là Đào đang sướng thật hay đang đóng kịch hắn vẫn chuyên cần dùng những ngón tay thụt thật nhanh, thật mạnh vào âm hộ của cô nàng.
- Ối!... Ối..Anh ơi!... Anh đéo em kiểu này thì em chết mất.
Miệng thì tru tréo làm như sắp ngất đi vì sướng, trong khi tay của Đào cũng chẳng vừa gì, nó thò xuống dưới háng của Trường nắm lấy dương vật không ngừng bóp vuốt theo nhịp kéo đẩy của hắn.
- Yessss!...Yeahhh!
Trường thoả mãn thốt ra thành tiếng khi thấy những dòng tinh dịch của Đào đang túa ra làm ướt đẫm mấy ngón tay của hắn. Tính hắn là thế. Bất cứ làm tình với một cô gái nào, hắn đều muốn được nhìn thấy những giòng chất lỏng từ trong âm hộ của cô gái đó phải chảy ra thì hắn mới cảm thấy được kích thích. Đồng thời hắn cũng ghiền mùi vị của thứ dung dịch này. Bởi vì mỗi người có một mùi vị đặc trưng riêng. Cho nên đối với hắn lúc nào cũng là món ăn mới lạ. Tuy nhiên với ả giang hồ chưa từng quen biết này thì Trường hơi e ngại không dám dùng miệng bú, liếm cô ta để hưởng thụ cái hương vị ấy.
- Ối dzời ơi! Là dzời! Buồi anh đâu? leo lên địt cho em một phát đi nào. Anh mà không chịu cho buồi vào, thì em sẽ tự ngồi dậy đéo anh đấy.
Tiếng Đào tru tréo vừa dứt thì Trường cũng vừa rút mấy ngón tay ra khỏi âm hộ của Đào đưa lên miệng liếm láp cái chất lỏng đặc kẹo đang dính trên mấy đầu ngón tay. Cuối cùng thì hắn không nhịn được thèm đành phải nếm chút ít. Trong lúc Trường say sưa mút mấy đầu ngón tay, thì Đào tự động nhỏm người cầm cái dương vật cứng ngắc hướng dẫn cho nó đi vào âm hộ của mình. Chỉ một cái hẩy mình tới trước của Đào. Cả một dương vật dài ngoằng của Trường đã tuồn tuột chui sâu vào trong âm đạo. Hai chân Đào quặp chặt lấy hông Trường, hai tay chống xuống dưới giường làm điểm tựa hối hả hẩy mu liên tục.

Được một lúc như cảm thấy âm đạo chưa được lấp đầy trọn vẹn. Đào liền đẩy Trường nằm xuống giường, rồi ngồi hẳn lên. Trong tất cả các ngón nghề phục vụ, Đào thích nhất là kiểu cưỡi ngựa này. Với tư thế ngồi bên trên, nàng như được làm chủ tình hình. Đã biết bao nhiêu khách làng chơi thuộc loại " đại-du " cũng đành phải " ọc sữa " đầu hàng bỡi những cú sàng, lắc tuyệt kỹ của nàng. Bởi vì không muốn cuộc truy hoan phải chấm dứt một cách ngắn ngủi khiến cho Trường có thể cảm thấy tiếc rẻ đồng tiền, nên thoạt đầu Đào chỉ phi nước kiệu thật là từ tốn. Tuy nhiên cũng đủ làm cho Trường phải cắn môi, xuýt xoa.
" Bạch ... Bạch... Bạch " . Âm thanh của đôi mông chạm vào đùi mỗi lúc một to dần. Khi thấy Trường nhăn nhó như hết chịu nổi thì Đào lại hạ háng dính sát xuống ngườiø Trường, ngoáy mông chầm chậm để cho hắn giảm bớt cơn cảm xúc, đợi đến khi Trường ở phía dưới thúc lên, thì Đào mới lại tiếp tục nhấp nhổm. Nhưng rồi cuộc chiến cũng không thể kéo dài được bao lâu. Trong một lần ép sát âm hộ xuống người của Trường và sàng mông theo hình vòng tròn của Đào. Trường đã đành thúc thủ. Hắn dùng hai tay bóp chặt lấy hai bầu vú của Đào, gồng người xuất khí. Tuy chưa đạt đến tuyệt đỉnh nhưng Đào cũng làm bộ rú lên rồi phủ phục lên người Trường dùng bắp thịt âm hộ co bóp lấy dương vật khiến cho bao nhiêu tinh khí tích tụ cả tháng nay của hắn rùng rùng phọt ra...
Đợi cho dương vật tuột ra khỏi âm hộ, Đào mới nhẹ nhàng chuồi người xuống tháo bỏ cái condom, rồi dùng môi lưỡi chùi sạch những giọt tinh trùng còn xót lại nơi đầu khấc rồi mới trườn lên nằm áp đầu lên ngực Trường thỏ thẻ:
- Thích không anh? Hay anh bao em luôn tối nay nhé, Em đảm bảo sẽ làm cho anh sướng cực kỳ.
Trường cũng muốn giữ Đào lại để làm thêm một quả nữa cho đã thèm, nhưng nhìn đồng hồ đã gần chín giờ tối. Sắp đến giờ có cái hẹn rất quan trọng cho nên hắn từ chối:
- Địt em thích lắm, nhưng lát nữa anh có bạn đến thăm rồi. Thôi để hôm khác đi nhá.
Đào hơi thất vọng vì không bám được anh chàng Việt kiều này lâu hơn như dự định. Hai người nằm trò chuyện một lát, thì Trường dục Đào ngồi dậy mặc quần áo rồi đưa nàng ra khỏi phòng. Trước khi hôn từ giã, Đào dúi vào tay Trường mảnh giấy nhỏ không biết đã được viết từ hồi nào? Trong đó có ghi tên và địa chỉ nhà nàng, Trường vui vẻ đút mảnh giấy vào túi. Khi Đào đi khuất, hắn tính quay mình bước vào phòng, thì chợt trông thấy một cặp trai gái cách phòng hắn độ vài căn, bước ra tình tứ dìu nhau đi về phía cầu thang. Dáng người phụ nữ trông thật quen thuộc. Đột nhiên Trường Ahhhh! lên một tiếng nhỏ, bởi vì hắn đã nhận ra người phụ nữ đó là ai...
*
* *
Trường đảo một vòng trong cửa hàng mậu dịch để tìm mua thêm một vài thứ làm quà cho đứa cháu. Đang ngắm nghía thì một cô bán hàng thật trẻ trung, xinh xắn liền bước ra mời chào.
- Anh muốn mua gì ạ? Cửa hàng của em hôm nay khuyến mãi mua một món, món thứ hai chỉ tính nửa giá thôi ạ.
Trường thấy cô bán hàng xinh đẹp nên cười đểu hỏi:
- Mua thứ gì cũng thế..., cả cô?
Cô bán hàng không biết Trường chơi chữ nên thật thà quảng cáo:
- Dạ, tất cả mọi thứ ở đây đều bán thế.
Sau khi chọn mua một vài thứ, đến quầy trả tiền Trường nhìn bảng tên của cô thâu ngân ra vẻ hào phóng nói:
- Tiền dư còn lại tặng riêng cho Thảo và cô chào hàng tên Mơ nhá.
Cô thâu tiền còn đang ngơ ngác thì Trường nheo mắt với cô ta rồi lững thững rời cửa hàng.
Chân vừa chạm tới đầu cổng thì Trường đã nghe được tiếng reo mừng ngạc nhiên:
- Ối dào ơi! Đạm ơi! Chú Trường về này.
Một thân hình với những đường nét quen thuộc chạy ra đón Trường.
- Chú về chơi sao không báo cho nhà biết, để chị ra đón chú chứ. Đưa bớt túi để chị xách đỡ nào.
Trường đành đưa cái xách tay đeo ngang người cho Liên để khỏi bị lôi kéo.
- Em tính dành ngạc nhiên cho cả nhà nên không báo. Chị với cái Đạm vẫn khoẻ chứ?
Hai chị em vào bên trong vừa ngồi xuống ghế salon, thì Đạm ở trên lầu chạy xuống nhào ngay vào lòng Trường. Mới cách biệt có một năm mà con bé lớn bổng, ngực đã thấy hơi nhu nhú. Con gái đang tuổi dậy thì có khác, da thịt trơn láng, mát rười rượi. Tiếng của Liên vang lên làm ngắt ngang dòng suy nghĩ của Trường:
- Cái con này! Sao không chào chú, lớn rồi đấy nhá, phải biết giữ gìn ý tứ chứ!
Trường chột dạ nới lỏng vòng tay đang vuốt ve, ôm siết con cháu ra nói lảng qua chuyện khác:
- Em có mua một chút quà cho hai mẹ con chị. Chị lấy hộ em, để cả ở trong cái túi xách tay đấy.
Cái Đạm nhanh nhẩu sà xuống cái túi xách nằm ở dưới đất để tìm kiếm quà. Liên thì làm như không màng đến cất tiếng hỏi:
- Bu dạo này sao rồi, vẫn khoẻ hả chú?
- Thì vẫn thế, già rồi nên lúc nào cũng than mệt!
- Thế chú định ở lại ăn tết với gia đình chị hay ở đâu?
Tuy mọi năm Trường về cũng chỉ ở nhà mẹ con Liên có vài tuần, rồi dọn ra ngoài khách sạn ở cho được tự do Nhưng khi nghe Liên hỏi câu này Trường vẫn cảm thấy khó chịu. Trường hỏi vặn:
- Năm nay ở nhà chị luôn không tiện à?
- Không, chị hỏi thế thôi. Vì có lần nào chú chịu ở nhà mẹ con chị cho đến lúc chú đi đâu . Nhà này bu đi để lại cho mẹ con chị thì cũng như là nhà của chú. Phòng của chú hồi nào đến giờ chị vẫn để trống đấy mà.
Liên nói dứt lời thì có tiếng kêu ở ngoài cổng:
- Chị Liên ơi! Ra lấy hàng này.
- Chú chờ chị một tị nhé. Có cái Mơ đưa quạt tới.
Liên nói xong đứng dậy đi ra cửa "Mơ " cái tên nghe thật quen tai. Trường tò mò lững thững bước ra theo. Vừa thấy cô gái Trường mừng rỡ lên tiếng:
- À! Thì ra là cô đấy à, hèn gì mà nghe tiếng quen quá.
- Ủa! Thế ra hai người biết nhau à?
Liên ngạc nhiên hỏi. Còn Mơ ngờ ngợ như nhận ra người Việt kiều hào phóng mua đồ hồi nãy ở cửa hàng nên e dè nói:
- Dạ... Anh ấy có ghé cửa hàng của em sáng nay.
Trường đứng đàng sau đưa tay lên miệng ra dấu đừng nói, rồi tiếp lời Mơ:
- Ừ! Anh đấy, hồi nãy về gần nhà, nom thấy có cửa hàng mới mở nên mới đảo một vòng tham quan xem sao ấy mà.
- Thế anh là?...
Liên đáp thay:
- Chú Trường, em chồng của chị mới ở Úc về ăn tết . Thôi vào đây uống ngụm chè đã nào.
- Thôi em mới xuống ca phải về nhà, kiếu chị để khi khác.
Từ chối xong Mơ cho nổ máy xe, vẫy tay chào hai người, rồi chạy đi như bị ma đuổi. Trường nhìn theo hơi nuối tiếc vì không giữ được Mơ ở lại để tán tỉnh. Hồi nãy nơi cửa hàng, hắn đã định bụng sau khi mọi công việc giao dịch xong xuôi, thì hắn sẽ quay trở lại " chim " cho bằng được con bé bán hàng xinh xắn. Té ra con bé ấy lại là người quen ở đầu xóm. Thế thì càng hay, hắn mỉm cười thích thú trong bụng, rồi giúp Liên ôm cái thùng đựng chiếc quạt máy, vừa đi vào nhà vừa nói :
- Em có mang về mấy hộp chè sâm tặng chị, nhưng bây giờ chắc em phải xin chị lại hai hộp nhé.
Liên nhìn Trường cười ra điều hiểu chuyện.
- Ừ ! Mang tặng ai thì tặng, chị cũng chẳng mấy khi dùng chè.
Hắn nhìn Liên dò xét rồi cười hỏi:
- Hình như chị đã biết em lấy lại để làm gì thì phải?
- Chú thì chị còn lạ gì? Kể ra cái Mơ cũng xinh xắn. Nhưng mà này chị bảo trước hình như cô ấy đã có người yêu rồi đấy.
- Vụ này thì chị khỏi lo, có người yêu thì đã có sao nào?
Bằng một món quà thật đơn giản: Hai hộp trà sâm, cái thiệp chúc tết viết những lời lẽ nực mùi cải lương, kèm theo năm tờ giấy một trăm đô la mới cứng Trường theo lời chỉ dẫn của Liên tìm tới nhà Mơ. Đón Trường là một người đàn bà đứng tuổi mà hắn đoán chắc là mẹ của Mơ.
- Dạ chào bác. Cháu là Trường nhà ở cuối phố. Chị Liên sai cháu đến cám ơn cô Mơ về việc mua hộ dùm chị cháu cái quạt máy đang được khuyến mãi. Nhân tiện cháu mới ở xa về có ít chè sâm biếu bác và cô Mơ dùng lấy thảo.
Hôm qua bà Báu có nghe cái Mơ nói loáng thoáng về đứa em chồng của Liên mới từ ngoại quốc về Việt Nam ăn tết. Bây giờ bà mới có dịp gặp mặt.
- À! Cậu Trường em của cô Liên mới ở Úc về đấy phỏng? Quý hoá quá vào đây, cái Mơ nó đang ở trên gác để tôi kêu nó xuống nhé.
Nói thế nhưng bà Báu lại không gọi Mơ xuống. Bà muốn trò chuyện với Trường trước đôi chút, để hiểu được phần nào về Trường. Nhất là tình trạng gia đình của hắn.
- Nghe bảo cậu về ăn tết,vậy khi nào thì quay về bên ấy?
- Dạ, cháu về kỳ này nhân thể lo luôn một chút công việc làm ăn, nên ở lại chừng vài tháng ạ.
- Thế xin lỗi cho tôi hỏi. Chứ cậu làm nghề gì ở bên ấy?
- Dạ, cháu ở bên đó làm ruộng.
Nói xong Trường rút trong túi ra tấm danh thiếp mà hắn đã in hàng loạt trong các máy tự động ở bên Úc "Trần Trường General Manager... Agricultural Implements Export Pty Ltd điện thoại số..." đưa cho bà Báu.
Tuy không hiểu rõ hết tấm danh thiếp ghi những gì? Nhưng bà đọc được chữ " Manager " Nên cười nói:
- Cậu khiếm tốn quá giám đốc mà bảo là dân làm ruộng.
Thật ra thì Trường không nói sai. Khi sang Úc hắn chẳng chịu học hành làm ăn gì cả. Lợi dụng sự dễ dãi của chính phủ trong việc trợ cấp thất nghiệp. Hắn vừa lãnh tiền thất nghiệp vừa đi hái trái cây cho chủ farm, hay cắt cỏ mướn để có tiền nhậu nhẹt đàng điếm. Một hôm có người gạ cho hắn một số tiền về VN ăn chơi, với điều kiện hắn phải bảo tiêu nửa ký bạch phiến. Đường dây sẽ lo liệu hết mọi thứ. Hắn chỉ việc tới nhận hàng ở Việt Nam, ký gởi rồi đi theo hàng trở về Úc. Hàng thường được dấu trong mấy bức tranh sơn mài ký gởi tên của một người nào đó. Nhưng hắn giữ lấy cùi hành lý. Khi nhập vào Úc, giả như hàng bị phát hiện có vấn đề thì hắn bỏ của chuồn êm, còn không thì hắn lãnh nhận mang về cho chủ. Lúc đầu hắn hơi teo, nhưng nghĩ bụng nếu có lỡ mà bị bắt ở Úc thì chẳng sợ bị án tử hình, vả lại tù ở Úc chỉ bị mất tự do thôi chứ vẫn được ăn uống, giải trí sướng như tiên. Thế là hắn nhận lời đi thử một lần.
Sau khi làm được vài chuyến trót lọt, quen nước quen cái. Trường được tên chủ tín nhiệm giao luôn cho việc giao dịch trã tiền mua bạch phiến ở Việt Nam. Cũng vì vậy dạo này trong người hắn lúc nào cũng rủng rỉnh tiền, hàng năm bay về Việt Nam đều đều.
- Dạ, Bác tinh ý quá không dấu được bác. Thật ra cháu làm đại lý buôn bán công cụ Nông Nghiệp ở bên đó. Năm nay có vài công ty ở trong nước muốn mua một số máy cày, máy thái cỏ ( máy cắt cỏ ) của cháu, cho nên cháu phải về ký kết hợp đồng.
Trường nổ một hơi, khiến bà Báu nghe cũng mát cả lòng.
- Có thế chứ! Nhìn là biết cậu là con người có ăn học rồi. Thế cậu đã có vợ con gì chửa?
- Dạ, chưa bác ạ. Sự nghiệp cháu còn chưa có, thì có cô nào mà thèm cháu chứ. Hay là bác giúp cháu được không ạ?
- Cậu cứ khiêm tốn mãi. Thôi được để tôi để ý dùm cho cậu xem sao nhé.
Nói chưa dứt thì Mơ từ trên gác đi xuống. Thấy Trường Mơ ra điều ngạc nhiên:
- Chào anh! Sao biết nhà em mà tới thế? Anh đã tới lâu chưa ạ?

Thật ra từ lúc Trường vào nhà nói chuyện với mẹ nàng thì nàng đã biết là Trường em của Liên tìm đến. Nhưng nàng không vội xuống chào vì muốn nghe lén những lời đối đáp của hai người. Đến khi nghe Trường nói chưa có vợ, con. Mơ liền so sánh Trường với Trung, người bạn trai của nàng. Quả thật Trường không có dáng dấp nghệ sĩ như Trung. Về tiền bạc thì Trung thuộc loại " Phá gia chi tử " con của một cán bộ gốc gộc, nên có lẽ còn nhiều tiền hơn Trường nữa là đàng khác. Nhưng bù lại Trường có cách ăn nói nhã nhặn của người khôn ngoan có học. Một điều quan trọng là nếu như nàng lấy được Trường thì nàng có thể đạt được mơ ước: đi ra nước ngoài mở mang tầm mắt, cũng như được trông thấy những hạt tuyết rơi trắng xoá như trong những phim tập tình cảm Hàn quốc mà nàng hay mướn về coi.
- À! Đâu có khó gì cô Mơ. Nếu có lòng tìm thì sẽ kiếm được mà phải không?
Bà Báu thấy Mơ đã xuất hiện nên kiếm cớ rút lui để cho đôi trẻ được tự do thoải mái.
- Hay bữa nay cậu ở lại dùng cơm nhé. Tôi chạy ra chợ mua thêm tí chất
Trường không khách sáo nhận lời, tiện tay anh dúi bà Báu tờ giấy một trăm đô nói:
- Vâng, thế thì quý hoá quá cho cháu xin phép được đóng góp tí chất cho bữa ăn.
Bà Báu đưa đẩy:
- Ấy chết sao lại thế . Có tốn kém gì đâu mà cậu phải đóng góp.
Trường nhất định không nhận lại tiền, hắn cương quyết nói:
- Nếu bác không nhận cho cháu đóng góp, thì cháu chẳng dám ở lại dùng cơm.
Thấy có dằng co mãi cũng không tiện bà Báu liền cười nói:
- Thôi được chỉ lần này thôi đấy nhé.
Nói xong bà vào trong cắp giỏ đi ra chợ. Trong đầu bà nghĩ ngay phải mua về những món thịt rừng " mông, dái, vú, đít " để cho Trường lai rai. Có như thế mới là đồ ăn hiếm, chứ còn heo, gà, bò, vịt, thì chắc ở bên ngoại quốc Trường đã ăn ê hề rồi...

Sau buổi gặp gỡ trò chuyện, Trường đã được bà Báu tín cẩn và có ý gán ép Mơ cho Trường. Riêng phần Mơ thì cảm thấy rất vui vẻ, thoải mái khi ở bên cạnh Trường cho nên cũng không phản đối ý định của bà mẹ. Trung bây giờ mờ nhạt hẳn trong tâm trí của Mơ. Nàng đã bỏ Trung không một lời giải thích. Được sự khuyến khích của bà Báu, hai người thường xuyên dẫn nhau đi mua sắm hoặc dạo phố. Tình cảm của Mơ dành cho hắn mỗi lúc một nhiều hơn.
*
* *
Một hôm Trường đón Mơ đi vũ trường. Hắn ăn mặc thật trang trọng, mùi nước hoa đàn ông phảng phất làm Mơ ngây ngất. Không khí vũ trường thật sôi nổi, trẻ trung. Hình ảnh nam thanh, nữ tú kề vai cọ má khiến Mơ phát rạo rực cả người. Trường đi phía sau ôm lấy hông, dìu nàng tiến ra sàn nhảy. Hắn cố tình phà hơi rồi hôn nhẹ lên gáy Mơ làm nàng rùng mình người nổi đầy gai ốc. Ngay lúc ấy ban nhạc trổi lên điệu slow, đèn trong vũ trường tối hẳn. Các cặp trai gái được dịp dính sát vào nhau lắc lư theo tiếng nhạc. Trường cũng ép sát người vào Mơ thì thầm lên tai nàng:
- Mơ ơi! Tối nay em đẹp lắm em có biết không? Sao mà anh cảm thấy yêu em quá thế này!
Không cần biết là Trường có nói thật lòng hay không, Mơ cũng thì thào đáp trả:
- Thì em cũng yêu anh mà. Nếu không em chẳng đi chơi với anh nhiều như vậy.
Bất thình lình Trường kéo đầu Mơ ngửa ra, kê miệng của hắn lên miệng của Mơ, rồi lùa lưỡi sang. Tuy không phải là lần đầu Mơ được hôn môi. Nhưng cái hôn đến bất chợt và thật ẩm ướt khiến cho nàng co rúm người lại chịu trận. Trường được dịp dùng lưỡi tung hoành khắp nơi trong miệng nàng. Hắn ghì chặt Mơ vào người, phần hạ thể của hắn ưỡn ra cạ vào bụng nàng. Dưới làn vải quần của hắn mỗi lúc một cộm cứng lên. Mơ hiểu được cái đó là cái gì ? Nàng hơi sợ muốn nhích người ra, nhưng một cảm giác lâng lâng khó tả cũng ùa vào thân thể cho nên nàng để yên cho hắn cọ quẹt. Cứ thế theo điệu nhạc Trường dìu Mơ đi trong bóng tối mờ mờ. Cuối cùng thì lưng nàng đụng phải vách tường của phòng nhảy. Hắn ép nàng sát vào tường để làm điểm tựa, cúi xuống gắn chặt môi hắn lên môi Mơ. Thân hình hắn rùn xuống thật thấp để cái phần cộm cứng được cọ lên hạ bộ của nàng. Tay hắn không ngừng sờ nắn bên ngoài bộ ngực. Toàn bộ những vùng nhạy cảm của Mơ bị Trường tấn công ráo riết, khiến nàng run rẩy như gà mắc mưa chỉ còn biết ôm chặt lấy hắn. Dường như dục vọng của Trường càng lúc càng sôi sục, cho nên hắn bắt đầu cho tay lần xuống dưới, kéo hẳn dây kéo quần của Mơ xuống lùa vào bên trong. Tiếng đàn du dương bỗng dưng ngừng lại làm Mơ chợt tỉnh, nàng hất tay Trường ra lí nhí nói:
- Đừng! Anh.. kỳ quá! em sợ!
Vừa lúc đó ánh đèn hơi sáng hơn để chuyển sang thể loại nhảy khác. Biết không thể tiếp tục bốc hốt được nữa, Trường đành nhanh tay kéo féc-mơ-tuya của Mơ lên, rồi dìu nàng trở về bàn. Hắn ngửa cổ tu một hơi hết sạch chai bia Heineken như để hạ bớt cơn lợn lòng của mình. Phần Mơ tuy hơi sợ vì sự táo bạo của Trường nhưng những giây phút du dương vừa qua lại làm cho nàng choáng váng, ngây ngất.

Mơ còn nhớ khi cặp kè với Trung phải hơn nửa năm trời thì Trung mới dám hôn lên môi nàng nụ hôn đầu tiên, rồi sau đó Trung chẳng dám tiến xa hơn. Nói đúng hơn có vài lần Trung chạm tay lên ngực Mơ, nhưng nàng thẹn thùng giữ tay hắn lại. Do đó Trung không dám bạo dạn thêm nữa. Lần này quen với Trường chỉ trong một thời gian ngắn mà nàng đã để cho hắn tấn công đủ cả mọi chỗ nhạy cảm trên thân thể, nên nàng cảm thấy hơi xấu hổ, Mơ bảo hắn:
- Em nhức đầu quá! Hay tụi mình về đi anh.

Kinh nghiệm bản thân cho Trường biết phải từ từ lại, chớ có vội vàng mà có thể hư bột, hư đường, vì vậy tuy cơn thèm muốn còn đang dâng lên đến tận óc, hắn cũng đành phải nén lại để đưa Mơ về nhà.

Sau khi đưa Mơ về nhà. Hơi men trong người bốc lên, làm cho sự ham muốn sinh lý trong người hắn càng bùng lên dữ dội. Trường móc cell phone ra định gọi Đào để giải quyết cái của nợ đang căng cứng trong quần. Thì mới nhớ là không mang theo mảnh giấy ghi số phone của Đào và cuốn sổ tay mà hắn thường luôn mang theo trên người. Thế là Trường đành phải quay về.

Khi vào nhà hắn nghe thấy tiếng nước chảy róc rách trong nhà tắm. Cơn dâm dục trong người Trường lại nổi lên réo rắt. Hắn rón rén sáp lại gần cửa phòng tắm nhìn trộm vào lỗ khoá. Hình ảnh Liên trần truồng dưới vòi hoa sen tuy không rõ nét, nhưng lại gây kích thích cho hắn kinh khủng. Trường cho tay vào trong quần lôi hẳn khúc gân cứng ngắc ra vọc, mắt không bỏ sót từng động tác kỳ cọ nào của Liên. Trong đầu hắn đấu tranh liên tục. Cuối cùng thì sự dâm dục đã chiến thắng lý trí. Trường cho tay xoay cái nắm cửa. Cửa không gài! Hắn nhẹ nhàng tiến vào. Liên đang đứng xoay lưng về phía hắn nên không hề mảy may hay biết. Nàng vừa xoa xà bông lên bầu vú, vừa khẽ hát nho nhỏ một bản tình ca.
Kể từ ngày chồng nàng đạp phải mìn hy sinh lảng nhách trong khi rút quân từ Campuchia về lại Việt Nam. Thì Liên cảm thấy như bị hụt hẫng trong tình cảm và cuộc sống. Cũng may nàng còn có bà mẹ chồng được sang Úc đoàn tụ với cha con Trường. Hàng tháng đều đặn gởi tiền về cho Liên nuôi dưỡng đứa cháu. Cũng nhờ vậy mà cuộc sống của nàng được ổn định và sung túc. Liên tưởng rằng rồi đây mình sẽ ở vậy nuôi con khôn lớn. Nhưng ngờ đâu tình duyên lại vụt đến giữa nàng và ông thày trẻ dạy học kèm cho đứa con gái. Thế là những ái ân, cuồng nhiệt mà nàng đã phải gián đoạn đến gần mười năm, nay được dịp trở lại và còn bùng cháy dữ dội hơn.

Tay Liên lúc này đang kỳ cọ lên hai môi mép. Tuy cách đây vài tiếng đồng hồ chúng đã được no nê bởi đôi môi và bộ phận sinh dục của người tình, nhưng bây giờ sau vài cái đụng chạm của ngón tay, nó lại như muốn căng phồng lên. Trường ở đàng sau tuy không thấy rõ ràng những ngón tay của Liên đang làm gì nơi giữa háng. Nhưng thân hình của Liên càng lúc càng uốn éo, mắt lim dim, mặt ngửa lên trời thì hắn cũng đoán ra nàng đang làm gì? Hắn nhẹ nhàng trút bỏ quần áo, đánh bạo vẹt tấm nylon trắng quây xung quanh chỗ Liên đứng tắm để nước khỏi bắn ra ngoài. Chồm tới ôm chầm lấy Liên. Bất thình lình có người ôm chặt trong khi mình đang loã lồ, khiến Liên hốt hoảng ré lên. Nhưng Trường đã nhanh tay bịt lấy miệng của nàng lại. Sau vài giây hoảng hốt Liên nhận ra người làm ẩu là Trường thì nàng tức tối càng vùng vẫy chống cự. Trường hổn hển nói:
- Yên nào, để yên cho tôi yêu chị một tí .
Tiếng Liên thoát ra từ kẽ tay.
- Ơ! Chú này, buông tôi ra ngay, không thôi thì đừng trách nhé. Sao chú lại dám làm thế với chị cơ chứ!
Trường cũng không vừa doạ lại:
- Thì chị giỏi thì la lên đi. Xem tôi có giết chị ngay không?. Chị tưởng tôi không biết chị đang có tình nhân à! Tôi gặp chị với nó đú đởn ở khách sạn Thăng Long. Tôi mà nói cho Bu biết chuyện này, thì chị không còn một đồng xu mà sống. Khôn hồn để cho tôi và chị cùng sướng một tẹo, rồi mọi việc đâu sẽ vẫn như cũ.

Nhìn ánh mắt long lên sòng sọc của Trường. Liên thấy rờn rợn. " Hắn đang say rượu và lên cơn thèm muốn tột độ, nếu như chống cự thì hắn dám giết mình thật chứ chẳng phải doạ suông. Vả lại tài chánh chi tiêu trong nhà đều là do bà mẹ chồng gởi về. Bây giờ mọi sự đổ bể thì Liên không biết phải sống bằng cách nào. "

Thấy Liên xụi lơ không còn vùng vẫy, hắn biết đã đánh được yếu điểm của nàng nên liền vòng tay ra phía trước bóp lấy một bên bầu vú. Người hắn áp chặt lấy Liên hơn, dương vật nóng hổi, căng cứng của hắn không ngớt cạ lên mông đít của nàng để tìm kiếm cửa động đào. Tuy hơi khó chịu vì hơi thở nồng nặc mùi rượu bia của Trường, nhưng thân thể ấm áp, nhất là khúc gân của hắn chà sát lên da thịt làm Liên bấn loạn, tim đập loạn xạ. Nàng lắp bắp nói câu năn nỉ cuối cùng trước khi phó thác thân thể của mình cho đứa em rể trời đánh.
- Tôi ...tôi chỉ chiều chú một lần này thôi, nhưng những gì chú nói... thì chú phải giữ lời đấy.

Trường thích thú khi thấy Liên đã bằng lòng hợp tác để giải quyết cơn lợn lòng của mình. Hắn dùng tay ấn cổ Liên cho người nàng gập về trước để mông đít nàng chỉa về phía hắn. Tay nắm chiếc dương vật đang vươn thẳng, ấn vào cái lỗ mà ngay xưa anh của hắn cũng từng một thời ra vô và mê mẩn. Hai mép thịt màu nâu nhạt của Liên được căng ra, khi khúc củi của hắn mỗi lúc một chui lút sâu vào. Liên cắn chặt môi để khỏi thoát ra tiếng rên. Hồi nãy khi Trường cho cạ dương vật của hắn vào kẽ đít. Liên đã ngờ ngợ được kích thước của nó, nhưng không ngờ nó to và dài hơn sự suy đoán của nàng, cũng may mà vừa rồi tay nàng vày vọc cửa mình cho nên chiếc hang hơi được ẩm ướt, nếu không cái dương vật to lớn của thằng em chồng sẽ còn làm cho nàng đau rát đến đâu nữa? Tuy nhiên với phản xạ của thân thể, dương vật của Trường càng vô sâu, nước nhờn trong âm hộ Liên đã tự động túa ra để giảm bớt sự ma sát. Đến khi nó chìm ngập lút cán thì cảm giác lâng lâng, sương sướng đã ùa vào thân thể Liên để thay thế cái cảm giác ran rát ban đầu. Hai tay Liên bấu chặt vào vòi nước để chịu lại những cú thúc của Trường đang bắt đầu từ đàng sau đẩy tới. Tay hắn bây giờ không còn phải ấn lấy đầu của Liên, mà đang giữ ghịt lấy hông nàng để làm thế kéo đẩy. Và không biết từ lúc nào nàng đã tự động khom người thật sát để cái mu được ưỡn lên cao hơn.

" Phập ... phập ... phập..." Tiếng da thịt vỗ vào nhau mỗi lúc một to và dồn dập. Mặt Liên không ngừng thay đổi, đầu không ngớt lắc lư , mái tóc dài còn ưỡt sũng nước xổ tung ra rã rượi. Riêng Trường thì mặt mũi đỏ gay, những giọt mồ hôi bắt đầu rịn ra khắp người nhưng hắn vẫn chưa đạt đến khoái lạc cực đỉnh để xuất khí. Có lẽ men rượu làm cho đầu óc hắn bồng bềnh, cho nên lần này hắn mới địt dai đến như thế. Một lát sau hắn thấy thân hình Liên run lên bần bật, hơi thở nặng nề rồi hắt ra một hơi dài, vẻ mặt thoả mãn đỏ hồng. Làm hắn khoái trá và ra sức nắc nhiều hơn. Đến khi có một dòng nước trắng đục ứa ra ngoài, thì hắn liền rút dương vật ra, ngồi xụp xuống chân Liên, kê miệng mút chùn chụt nơi cửa mình khiến cho thứ chất lỏng ấy càng òng ọc tuôn ra. Liên như muốn bay bổng lên chín tầng mây. Nàng không ngờ lần này bị hiếp dâm mà khoái cảm lại đến với nàng ngất ngây như vậy.

Sau khi hưởng thụ cho bằng hết mùi vị tinh khí của bà chị dâu, Trường đứng lên đút dương vật của mình trở lại vào cái lỗ còn đang nở phồng, ướt át. Để tiếp tục giải toả cái nhu cầu vẫn còn tồn đọng trong người hắn. Lại mười phút trôi qua mồ hôi của hắn nhỏ đầy lên lưng Liên mà thằng nhỏ của hắn thì vẫn sừng sững không chịu bỏ cuộc. Trong khi Liên đã mệt lả và cảm thấy âm đạo nóng ran như phải bỏng, vì khúc gân của Trường vẫn không ngớt ra vô cọ sát. Nàng định lên tiếng xin hắn ngừng lại đôi chút, thì hắn đã tự động rút dương vật ra, xoay người Liên lại. hổn hển nói:
- Tôi mệt rồi, nhưng chưa được sướng, chị bú buồi cho tôi ra đi.

Liên biết có từ chối cũng không được, đành phải chiều hắn và cố làm sao cho hắn được xuất tinh nhanh chóng thì mới mong bớt bị dày vò. Nàng cúi xuống cầm lấy dương vật của Trường. Bây giờ thì Liên mới được nhìn kỹ cái của nợ mà nãy giờ đã làm cho nàng vừa tủi nhục vừa sung sướng. Nó mập mạp và cong vút lên như trái chuối dà, hai ba sợi gân xanh nổi hằn chạy dọc theo thân cu, cái đầu khấc thì bóng lưỡng đỏ bầm bao phủ chất gì trăng trắng, có lẽ là tinh dịch của nàng đã bám vào. Liên còn đang lưỡng lự không biết phải khởi đầu từ phần nào thì Trường đã bóp miệng của Liên cho mở to ra rồi hẩy dương vật của mình vào trong. Một vị chua nồng thốc lên mũi làm Liên muốn oẹ ra. Tuy nàng đã từng nhiều lần khẩu dâm cho chồng và người tình, nhưng củaTrường có mùi vị nồng nặc khó chịu hơn cả. Nàng lè nước miếng của mình lên đầu dương vật của hắn để át bớt mùi vị, rồi mới bắt đầu dùng môi mút chùn chụt lên đầu khấc.
Liên tận dụng tất cả những kinh nghiệm đã từng trải của mình để mau chóng khuất phục thằng em chồng. Tay vuốt, lưỡi liếm, môi miết...Toàn bộ những vùng nhạy cảm của dương vật đều được nàng chiếu cố. Lâu lâu nàng còn với tay lên ngắt lấy đầu vú của Trường. Vì vậy chẳng mấy chốc hai hòn dái của hắn tròn xoe và dồn sát lên gốc dương vật. Hắn ghịt lấy tóc của Liên phụ hoạ với động tác bú liếm của nàng ấn vô, đẩy ra mỗi lúc một nhanh.
- Áahhhhh...Àaahhh......
Cổ họng Trường vừa thoát ra tiếng rên thống khoái, thì một đợt tinh trùng phọt thẳng vào cổ họng Liên. Nàng vội kéo nó ra, rồi dùng tay sục liên tục thì đợt thứ hai phun ra tung toé lên mặt nàng. Cứ thế cơn lợn lòng của hắn đã được trút ra ào ạt. Đợt cuối cùng hắn chọi thẳng dương vật vào mồm Liên và bắt nàng phải dùng môi lưỡi liếm sạch.
Sau giây phút sung sướng, khoái lạc, hắn lượm quần áo của hắn cầm lên tay, không nói lời nào, lảo đảo bước ra khỏi phòng tắm. Liên thì ngồi bệt xuống sàn nhà không màng gạt đi những dòng tinh khí, còn đang dính đầy trên khuôn mặt thẫn thờ, xen lẫn một chút tủi nhục...
áng hôm sau Trường quyết định sắp xếp hành lý dọn ra ngoài khách sạn để ở. Không phải hắn mắc cở không dám nhìn thấy mặt Liên, mà vì chuyện làm ăn sắp tới của hắn. Vả lại hắn cần một chỗ để " thịt " Mơ. Riêng cái Đạm hơi ngạc nhiên và thắc mắc, tự dưng chú của nó dọn ra ngoài khách sạn sớm mà không ở nhà nó đón tết như mọi năm. Nhưng rồi thấy mẹ Liên của nó không nói năng, níu kéo Trường ở lại, cho nên nó cũng chẳng dám lên tiếng.
Mấy ngày nay cứ tan ca bán hàng là Trường đón Mơ đi ăn uống, mua sắm tại những cửa hàng sang trọng, rồi đưa nàng vào vũ trường để nhảy nhót. Hai người càng lúc càng thân mật hơn. Mơ bắt đầu đáp trả sự âu yếm của Trường bằng những nụ hôn cuồng nhiệt. Nàng đã để bàn tay của hắn thám hiểm khắp nơi trên thân thể của nàng: cặp vú, làn bụng, đôi mông... Nhưng vẫn bắt Trường phải ngừng lại nơi thành trì quí giá cuối cùng của nàng. Trường quả là một tên " chim gái " thượng thừa, hắn thật nhẫn nại, nhưng nếu được dịp thì đều không ngừng sờ soạng kích dục Mơ. Trước sự tấn công của Trường không phải là nàng không bị xúc động dục tình. Nhiều lúc nàng phải khép chặt đùi lại, để tránh những co giật ở phần hạ thể, nắn lại xú-chiêng để che dấu sự cương cứng của đầu vú. Tuy nhiên những việc như thế đều không tránh khỏi ánh mắt sành sõi của Trường.

Tối nay nhân ngày lễ tình nhân cho nên vũ trường liên tục chơi toàn điệu slow. Các anh chị được dịp sờ soạng ôm rịt lấy nhau trong bóng tối. Cũng như mọi khi Trường chọn nơi vắng và tối nhất trong một góc phòng để mê hoặc Mơ. Sau những nụ hôn dài ngây ngất Trường đã tháo tung nút áo của nàng để thò tay vào nắn bóp đôi vú. Hắn mừng rơn khi thấy chiếc áo ngực của Mơ mặc, bữa nay được gài móc ở đàng trước. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi hắn đã mở tung được nó ra cho khỏi vướng víu. Lần này hắn gục mặt hẳn vào đó để hít hà mùi da thịt thơm trinh của Mơ. Lần đầu tiên Mơ được một người đàn ông hôn lên ngực nên cuống quýt, run rẩy hai chân chỉ muốn xụm xuống, nàng đành phải ghì chặt lấy cổ của Trường. Hành động này khiến mặt của hắn càng cà sát lên bộ ngực của nàng hơn. Sau một lúc hít hà, cà môi khắp nơi ở giữa ngực và hai bầu vú. Trường bắt đầu ngoạm lấy cái núm vú đang cương cứng nhay, mút. Tiếng thở dài, tiếng nấc của Mơ mỗi lúc một dồn dập. Nàng cảm thấy sự đòi hỏi sinh lý trong người của nàng bốc lên ngùn ngụt. Nhưng khi những ngón tay của Trường len lỏi vào trong cái quần lót chạm vào cái lỗ đang trơn nhớt thì nàng bừng tỉnh. Nàng nắm chặt tay của Trường hổn hển nói:
- Anh Trường ơi! Em ngạt thở quá chắc em xỉu mất. Ngừng lại đi anh. Lỡ người ta nhìn thấy xấu hổ lắm.
Trường dùng lưỡi đá lia lịa lên núm vú và ngọ nguậy mấy ngón tay khẩy lên mòng đóc của Mơ, cố tấn công thêm một lần nữa để khuất phục Mơ. Nhưng nàng đã cương quyết giữ chặt bàn tay của hắn không cho di chuyển thêm. Biết đã đến lúc phải dừng lại, Trường làm bộ hối hận, miệng xin lỗi rồi sửa lại quần áo cho Mơ. Hắn ghì nàng vào lòng nói nhỏ vào tai:
- Tại anh yêu em, nên chỉ muốn hoà nhập vào em, ở đây em thấy ngộp hả? Hay anh đưa em về khách sạn nhé?
Tuy vẫn còn ngây ngất vì những kích thích của Trường, nhưng trí óc của Mơ cũng phác hoạ lên được những gì sẽ xảy ra nếu như đồng ý theo Trường về khách sạn cho nên nàng lấy cớ thoái thác:
- Thôi đưa em về nhà đi, mấy hôm nay em đi chơi khuya với anh mãi. Mẹ ở nhà có vẻ không bằng lòng.
Mơ tưởng mang bà Báu ra doạ thì Trường sẽ nản lòng, nhưng hắn liền nói:
- Bây giờ còn hơi sớm, mình về đó tâm tình một chút rồi anh đưa em về cũng chẳng muộn mà.
Biết rõ ràng ý định của Trường. Mơ bèn nói thẳng
- Không được đâu. Khi nào anh nói với mẹ xin cưới em thì em mới có thể chiều anh được.
- Anh hứa ngày mai sẽ đến xin với bác cưới em ngay.
- Thì ngày mai hẵng hay. Bây giờ anh đưa em về đi.
Thấy Mơ nói với giọng cương quyết. Trường nghĩ nhanh trong đầu rồi đấu dịu:
- Thôi được anh đưa em về, nhưng anh đói bụng quá mình kiếm cái gì ăn đã rồi về.
Thấy Trường nghe theo lời mình Mơ cảm thấy sung sướng thoả mãn vì nghĩ rằng mình đã xỏ mũi được Trường. Nhưng nàng có biết đâu sau khi được áp mặt và hôn hít lên bộ ngực êm ái của Mơ thì hắn đã nhất quyết phải " thịt " nàng đêm nay. Mấy ngày nay hắn đã chuẩn bị thủ theo trên người viên thuốc kích dục nhỏ bằng đầu đinh màu trắng của Nhật sản xuất. Nhiều lần hắn đã muốn ra tay nhưng vẫn cố gắng đè nén để cho Mơ tự động hiến thân. Đến hôm nay thì hắn không còn nhẫn nại thêm được nữa.

Viên thuốc mà hắn sắp sử dụng tuy nhỏ nhưng có sức kích thích rất nhanh và mãnh liệt. Cô nào uống phải nó sẽ riu ríu nghe theo lời đàn ông như là nô lệ. Nó có tác dụng lên hạ bộ của phái nữ làm cho âm hạch cương lên, âm hộ co bóp tiết ra chất nhờn kích thích tình dục dữ dội. Người nào dùng phải nó đều cần phải được giao hoan khẩn cấp, mới giải toả được sự thèm khát trong người.

Trường dẫn Mơ vào một quán phở bình dân kêu đồ ăn và nước uống qua loa cho nàng khỏi nghi ngờ. Đợi khi Mơ vào toilet rửa tay thì hắn móc viên thuốc thả vào ly nước cam của nàng. Mơ hoàn toàn không hề hay biết. Sau khi nhấm nháp xong tô phở nàng uống cạn cả ly nước cam. Chỉ một lúc sau nàng cảm thấy chóng mặt, hai má nóng bừng nên nói với Trường:
- Sao em thấy chóng mặt và người bức rức quá anh ạ!
Trường làm bộ lo lắng đưa tay lên bóp nắn lên vai, lên cổ Mơ :
- Chết chắc em trúng gió rồi, để anh phải đưa em về thôi.
Bàn tay ấm áp của Trường bóp nắn lên người Mơ khiến nàng cảm thấy dễ chịu và hưng phấn hơn nên nũng nịu nói:
- Thôi anh đưa em về khách sạn cạo gió, cho em nghỉ một lát. Chứ về nhà mẹ thấy em như thế này lại lo lắng cho em.
Trường chỉ đợi có thế nên liền đứng dậy trả tiền đưa Mơ về khách sạn.

Vào đến phòng thì Mơ nằm vật ra trên chiếc giường êm ái, được trải khăn trắng muốt. Nàng mở tung hết quần áo để giải toả sự nóng bức trong cơ thể. Trạng thái của nàng như nửa mê, nửa tỉnh, chỉ muốn ôm ấp lấy Trường. Hắn thích thú đứng ngắm Mơ. Dưới ánh đèn néon chói chang, thân thể của Mơ được phơi bày rõ mồn một, chứ không mờ ảo như dưới ánh sáng tối tăm của vũ trường. Làn da Mơ trắng hồng nhất là khuôn mặt ửng đó vì say thuốc. Hai bầu vú sừng trâu cong vểnh, với hai núm vú nhỏ hồng của một thiếu nữ còn trinh trắng, chiếc bụng phẳng lỳ và vòng eo nhỏ hẹp làm nổi bật vùng xương chậu nở rộng. Chân nàng hơi co lên nên Trường chỉ nhìn thấy một chút của vùng tam giác, những sợi lông đen nhánh ép sát vào người từ dưới rốn chạy xuống che khuất mất cửa động đào. Nhìn say sưa một lát rồi Trường cũng cởi hết quần áo của mình ra. Hắn lấy tuýp thuốc Kwang Tse (Mãnh Nam) trong túi quần mà có một lần hắn đã đọc được của một người trên mạng bày vẽ, bôi lên đầu dương vật, rồi vào nhà tắm rửa sạch lại bằng nước. Trường chuẩn bị thật kỹ lưỡng cho trận đánh này là vì hắn muốn tối nay Mơ phải khuất phục, quằn quại trong vòng tay của hắn. Với thứ bửu bối này thì hắn không còn sợ sự chật chội của âm đạo của Mơ có thể khiến cho hắn phải cướp cò khạc đạn ngoài ý muốn.

Khi Trường từ trong buồng tắm tiến sát lại giường. Mơ vội nhổm dậy ôm ghì lấy hắn hôn tới tấp lên mặt và tìm miệng Trường để đưa lưỡi sang. Sau một nụ hôn dài Trường nhẹ nhàng đỡ Mơ nằm xuống, hắn trân trọng hôn từng ly một lên cơ thể của nàng. Lại những cái đánh lưỡi, miết môi lên hai núm vú khiến thân thể Mơ không ngừng uốn éo. Lần này miệng hắn không chỉ đánh phá lên phần ngực mà hắn còn tiến xa hơn. Người hắn trườn xuống thấp dần rồi tuột hẳn xuống dưới chân giường. Hắn dùng tay mở rộng đôi chân của Mơ sang hai bên. Bây giờ âm hộ của Mơ đã được hiện rõ trước mắt Trường. Những sợi lông không hẳn là che khuất âm đạo như thoạt đầu Trường nghĩ. Nó nằm ép sát bên háng để lộ hai mép thịt màu hồng lợt đang nở phồng, nhưng xếp vào nhau khít rìn rịt. Trường dùng tay vẹt chúng sang hai bên, cái âm hạnh đỏ hồng, tròn trịa bên trên liền nhú ra. Hắn dùng mũi cạ lên nó, đồng thời hít một hơi dài để ngửi lấy mùi âm hộ trinh nguyên của Mơ. Ở phía trên Mơ giật bắn người khi mũi của Trường cạ trúng vào mòng đóc. Hai tay nàng thò xuống bấu chặt lấy tóc của Trường. Nàng chưa kịp thư giãn cơ thể thì lại phải ưỡn cong đôi mông lên khỏi mặt giường, vì cái quét lưỡi của Trường chạy dọc theo đường rãnh chạm vào âm hạch. Từng cái quét lưỡi của Trường tạo cho thân thể Mơ không ngừng co giật.

Tiếng rên Uuhhhh.... Ơoohhhh trong cổ họng của Mơ phát ra mỗi lúc một dồn dập. Nước nhờn vì chất thuốc và môi lưỡi của Trường tác động ứa ra bao nhiêu đều được hắn nuốt trọn. Sau khi cảm thấy đã nếm đủ những hương vị ứa ra từ một bộ phận sinh dục của một người con gái còn trinh nguyên. Trường leo lên giường nằm sấp lên người Mơ. Mơ mừng rỡ ôm chầm lấy hắn không ngừng cọ phần hạ thể của nàng cho chạm vào hạ bộ của hắn. Giống như con heo đang bị ngứa ngáy phải cọ lưng vào tường. Trường hơi cong người lên để điều chỉnh dương vật của hắn đúng vào mục tiêu. Nước nhờn ở nơi ấy vẫn không ngừng tiết ra, tạo cho cửa hang bóng nhẫy, trơn tuột.Để dễ dàng tiếp đón người khách mà thật tâm nàng chưa sẵn sàng mời vào.

Từng chút một người khách mở rộng môi mép của nàng tiến vào. Mơ nhắm nghiền hàm răng cắn chặt lấy môi những vẫn không thoát khỏi tiếng rên ư ử. Hai tay nàng chợt cấu chặt lấy lưng Trường. Bởi vì người khách trong một lần thậm thụt ở ngoài cửa đã vụt phóng thẳng vào trong. Trường để yên dương vật nằm lút cán trong âm hộ Mơ. Hắn khom người dúi mặt hôn lên bầu ngực của nàng. Sau vài giây ngừng nghỉ ngắn ngủi, hắn lại tiếp tục cong đít lên rồi ấn sát người hắn vào người nàng. Từng nhịp một hắn làm thật chậm nhưng thật sâu. Quả như hắn thầm nghĩ. Âm đạo của Mơ giờ đây ôm sát lấy dương vật của hắn , mỗi một cử động là hắn có cảm tưởng như hai môi mép của Mơ đang bóp chặt lấy dương vật của hắn mà vuốt. Sướng quá hắn rú lên:
- Ối bu ơi! Địt gái trinh sao mà sướng thế này!

Mơ hoàn toàn chìm trong mê đắm không cần biết Trường đang lảm nhảm những gì. Cái cảm giác đau rát bây giờ đã nhường lại cho những cảm giác sướng ngất đến tận trời xanh. Mỗi khi dương vật của Trường được đưa sát vào trong đụng vào huyệt sướng, thì hai tay của nàng bấu chặt lấy gối để giải toả niềm hoan lạc. Hai chân nàng bây giờ quặp chặt lấy hông Trường, nhiều lúc còn nhấn lưng hắn xuống để cho người hắn dính sát tối đa vào người nàng. Chỉ một lát sau hai đôi chân ấy gồng lên siết chặt lấy lưng Trường, để rồi âm hộ của nàng tuôn ra lai láng những dòng chất lỏng.
Đợi cho cơ thể Mơ hết co giật. Trường liền trườn người xuống dưới, kê miệng liếm, mút dòng nước trắng, hồng vì xen lẫn với máu trinh, đang chảy qua kẽ đít và nhễu xuống giường. Sau khi liếm sạch những dòng tinh khí của Mơ. Hắn quỳ lên, cặp hai chân của Mơ ở hai bên hông, xỏ dương vật vào âm hộ của Mơ đểø tiếp tục tìm thấy khoái lạc cho riêng hắn. Mơ tuy vừa mới xuất tinh nhưng vẫn hưởng ứng một cách nồng nhiệt. Nàng hẩy mình tới trước theo chiều kéo đẩy của hắn, được một lúc thì nàng bá cổ hắn để ngồi hẳn lên mà nhún nhảy. Cũng nhờ có bài thuốc " Mãnh Nam " nên Trường mới cầm cự được cho đến lúc này.

Địt ngồi được một lúc, hắn lật úp người Mơ nằm sấp xuống giường đâm dương vật từ đàng sau tới trước. Mơ thét lên vì đau và sướng. Với tư thế này dương vật của Trường chui sâu tối đa vào trong động đào và không ngớt chạm vào tử cung của nàng. Trường chăm chỉ hai tay nắm lấy hông của nàng dập liên tu bất tật. Một lần nữa thân hình Mơ lại run lên bần bật. Lần này không những tinh khí của nàng thoát ra mà âm đạo của nàng không ngớt co thắt, bóp chặt dương vật của Trường, khiến hắn sướng quá cũng phải xuất tinh theo.
- Ối! Bu ơi! Ra... Rồi... Anh ra...nè Mơ ơi!
Từng đợt tinh trùng mạnh mẽ, rùng rùng phóng thẳng vô tận tử cung của Mơ. Sau khi trút hết tinh lực của mình Trường đổ ập lên người của Mơ phì phò thở. Đêm ấy mãi thật khuya Trường mới đưa Mơ về nhà.
*
* *
Mơ không hề biết mình bị Trường dùng thuốc kích dâm để chiếm đoạt. Nàng chỉ hơi thắc mắc, không hiểu sao tối đó nàng lại thay đổi lập trường hiến thân cho hắn một cách dễ dàng như vậy. Nay thì nàng đã bén hơi đàn ông và cho rằng chuyện trai gái ăn nằm với nhau là lẽ tự nhiên của hai người đang yêu nhau. Vả lại ngày hôm sau quả thật là Trường đã đến thưa chuyện với bà Báu để xin cưới nàng. Bà Báu mừng ra mặt. Vậy là ước muốn của bà sắp được thành tượu, con gái của bà lấy được Việt kiều thì không sớm thì muộn Mơ cũng bảo lãnh bà đi đoàn tụ. Nghe Trường kể: mẹ hắn chẳng phải làm gì, mà mỗi hai tuần chính phủ Úc cho lãnh đến ba, bốn trăm đô. Mai đây nếu bà sang được bên ấy, thì bà cũng sẽ được hưởng giống như vậy thôi. Cứ nghĩ đến thế là bà sướng tê cả người, bỏ mặc cho Trường mang con gái của bà đi chơi cho đến gần sáng mới trả về. Bây giờ thì Trường và Mơ không còn la cà nơi vũ trường nữa. Mỗi tối là cả hai hối hả đưa nhau về khách sạn để tận hưởng thú vui xác thịt. Từng bước một Trường đã dẫn dắt Mơ chìm đắm trong hoan lạc. Hắn không những bôi Kwang-Tse mà còn mua cả mắt trườu tròng vào dương vật mỗi khi ân ái cùng nàng. Khiến cho Mơ càng lúc càng say mê và phục tùng hắn.

Thấm thoát đã đến ngày Trường phải áp tải số hàng bạch phiến đã được chuẩn bị xong. Theo chương trình Trường phải giao tiền hết cho bọn con buôn, rồi theo hàng quay trở về Úc. Khi kiểm điểm tiền nong Trường mới giật thót người. Trong thời gian sống hào phóng vi vút với Mơ , không những số tiền mà bạn bè gởi nhờ Trường mang về đưa cho thân nhân của họ đã bị hắn tiêu sạch, mà cả số tiền để giao dịch Trường cũng đã tiêu lậm vô gần cả năm ngàn đô. Suy nghĩ nát óc cuối cùng hắn quyết định làm liều. Hắn còn nhớ trong chuyến lấy hàng lần trước. Bọn con buôn gạ hắn mua thêm hàng để làm ăn riêng, và đã chỉ cách cho hắn dấu bạch phiến vào trong bụng. Với cách này tuy không mang được nhiều, nhưng an toàn khó bị lộ, và nếu như trót lọt về tới Úc thì Trường sẽ dư sức chi trả những khoản tiền mà hắn đã tiêu lạm. Việc đầu tiên của hắn bây giờ là làm sao xoay ra được vài chục ngàn để trả tiền mua bạch phiến. Suy đi tính lại hắn thấy chỉ còn có mẹ con Mơ là có thể giúp hắn.

Tối hôm ấy hắn vờn Mơ ướt đẫm cả háng, rồi nằm vật ra giường, chứ không leo lên địt Mơ như mọi khi. Riêng phần Mơ đang chờ đợi một khúc gân lút sâu trong thân thể thì bị Trường ngưng ngang, nên cuống quýt ngồi nhổm dậy định tự cầm dương vật của Trường để đưa vào, thì thấy vẻ mặt của hắn buồn buồn. Mơ lo lắng hỏi:
- Có chuyện gì thế hả anh?
Trường thở một hơi dài ra điều ngán ngẩm:
- Cái tên thủ trưởng của Viện Công Cụ Cơ Giới Hoá Nông Nghiệp nó đòi anh phải đưa cho nó hai mươi ngàn đô thì nó mới chịu ký hợp đồng mua mớ máy cày, máy thái cỏ của anh. Phải chi nó cứ chịu ký hợp đồng, cho anh nhập máy vào. Đến khi ấy thì hai chục ngàn đô có đáng gì. Bây giờ đùng một cái hắn đòi ngay. Anh chẳng biết xoay ở đâu ra để đưa cho hắn đây chứ!
Mơ vẫn cầm trong tay cái dương vật ấm áp của Trường vuốt ve lên xuống nhìn Trường dịu dàng nói:
- Tưởng việc gì, anh đừng lo em có dành dụm được chút đỉnh, để em hỏi mẹ cho vay thêm là đủ thôi.
- Nếu thế thì tốt quá, em cứ nói với mẹ, sau khi xong việc anh sẽ trả cả vốn lẫn lời gấp đôi. Hì... hì còn bây giờ thì anh trả cho em chút đỉnh trước nhá.
Nói xong hắn kéo Mơ nằm sấp lên người, hôn như mưa vào mặt của nàng, phần hạ thể của hắn nhúc nhích để dương vật của hắn ngấp ngé nơi cửa hang ướt nhoét của Mơ, rồi kéo rịt người nàng áp chặt vào hắn. Cả một dương vật cứng, dài chui tót vào trong âm đạo của Mơ, khiến nàng sung sướng đến lịm người...

Sau khi bà Báu đưa cho mười mấy cây vàng để mang đi bán. Mơ gọp luôn số tiền dành dụm của mình cho đủ số, rồi đưa hết cho Trường. Đến ngày hẹn, Trường ung dung giao tiền cho bọn buôn ma túy. Lần này hắn mua thêm cho riêng hắn 200gr. Trước khi về khách sạn hắn ghé vào nhà thuốc tây mua một lố condom. Để thực tập hắn nhồi bột mì vào trong một cái condom dùng một ít dầu dừa thoa bên ngoài cho trơn đễ dễ nuốt vào bụng. Sau đó hắn uống một liều thuốc xổ cực mạnh rồi tu ừng ực cả lít nước lã. Mười lăm phút sau hắn đi cầu như tháo cống. Cái bao condom đựng bột mì cũng bị tống ra ngoài. Thế là hắn yên chí tiếp tục du dương với Mơ để chờ ngày quay trở về Úc.

" Bản tin buổi tối của đài CTV3 đưa tin Chuyến bay VN 318 của hãng hàng không Air Việt Nam đã phải đáp khẩn cấp xuống phi trường Thái Lan vì một hành khách Việt Nam mang tên Trần Trường bị ngộ độc ma túy. Sau khi cấp cứu, nhà chức trách Thái cho biết người đàn ông này đã nuốt bao cao su có chứa đựng bạch phiến, và nguyên nhân gây ngộ độc là vì bao cao su bị lủng. Sau khi được bình phục. Người đàn ông có tên trên có thể sẽ bị tạm giữ để chính quyền Thái điều tra. "
Bà Báu nghe xong bản tin rụng rời cả tay chân, muốn báo cho Mơ biết nhưng nàng lại không có nhà. Bà nhấc điện thoại lên gọi cho Liên. Có tiếng Liên trong điện thoại hỏi:
- Alô ai đấy ạ?
- Tôi mẹ cái Mơ đây, cô có coi tin tức buổi tối nay chửa?
- Dạ, cháu có coi.
- Có phải đúng là cậu Trường đang được cấp cứu ở Thái Lan không hả cô?
- Dạ, cháu cũng không rõ lắm. Theo như chuyến bay và tên tuổi thì đúng là chú ấy rồi. Nhưng quả thật cháu cũng chẳng biết thực hư ra sao bác ạ! Rõ khổ thân chú ấy quá!

Giọng nói của Liên ra vẻ thương xót và lo lắng, nhưng bà Báu có biết đâu trên khuôn mặt của Liên bây giờ đang có một nụ cười hả hê. Sau khi không chứng thực được điều gì, bà Báu gác phone, ngồi phịch xuống ghế thẫn thờ. Thế là hết bao nhiêu toan tính của bà đã đều mất sạch. Ngay cả mười mấy cây vàng dành dụm để lo việc hậu sự cho bà, chắc chẳng bao giờ sẽ có lại được...

Từ khi nghe được tin Trường chính thức bị chính quyền Thái truy tố xử tử vì tội tàng trữ và vận chuyển ma túy. Mơ như người mất hồn mặt mày ủ dột. Việc đang làm cho nàng khốn khổ nhất là cái thai mà Trường đã để lại trong bụng nàng. Từ hôm Trường lên máy bay trở về Úc thì nàng thấy mất đường kinh. Bây giờ thì hai đầu vú đang bị thâm đen lại. Buổi sáng và mỗi khi ngửi thấy mùi cá là nàng nôn mửa đến mật xanh, mật vàng. Nhiều lúc nàng tự hỏi : " Có phải đây là cái giá mà con người phải trả, cho những đam mê và khát vọng hay chăng? "

Hết

No comments:

Post a Comment